Giữa scandal ‘khán giả không nuôi nghệ sĩ’, Nguyễn Văn Chung vạch ra tư tưởng sai lệch mà hiếm sao Việt nào nhận ra

Nguyễn Văn Chung khẳng định, khi nghệ sĩ sai, khán giả có quyền chửi, trách móc hay tẩy chay. Nhưng khán giả sai, nghệ sĩ lại tuyệt đối không được nói câu “không cần khán giả”.

Những ngày qua cư dân mạng đã dấy lên làn sóng phẫn nộ trước chia sẻ của đạo diễn Bùi Quốc Bảo: “Khán giả không nuôi nghệ sĩ”. Thêm vào đó, một số nghệ sĩ đã không ngại ngần “thả tim”, “nhấn like” như một cách bày tỏ sự đồng tình với vị đạo diễn này. Công chúng khá sốc với hành động cũng như suy nghĩ này của một bộ phận không nhỏ sao Việt. Đa phần cho rằng, đây là biểu hiện của sự vô ơn sau khi đã nổi tiếng của nhiều nghệ sĩ hiện nay. Một làn sóng đòi tẩy chay nghệ sĩ Việt và chỉ xem các sản phẩm của sao ngoại cũng bắt đầu xuất hiện.

nhạc sĩ Nguyễn văn Chung, sao Việt

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung đã đưa ra quan điểm chứng minh khán giả đang nuôi nghệ sĩ nhưng là tình cảm hơn là hàng hoá trao đổi

Trước tình hình căng thẳng này, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung cũng bất ngờ có những quan điểm riêng. Nam nhạc sĩ cho biết, làm nghệ sĩ là một nghề đặc biệt, một sự may mắn và nghệ sĩ với khán giả đó là mối quan hệ tình cảm chứ không đơn giản là người mua kẻ bán. Theo anh, tình cảm của khán giả là lời giải đáp cho câu chuyện nhiều nghệ sĩ có những sản phẩm có chất lượng nghệ thuật cao, đôi khi rất cao, nhưng lại ít người quan tâm ủng hộ (chỉ có nhà chuyên môn đánh giá, trân trọng), nhưng lại có nhiều nghệ sĩ có sản phẩm thuần giải trí, đôi khi không có giá trị nghệ thuật và nhân văn, nhưng vẫn được rất nhiều khán giả bỏ tiền mua sản phẩm, mua quà, mua hoa, mua vé xem show, và dành nhiều ưu đãi đặc quyền cho họ, dành thời gian xem kênh Youtube hoặc tương tác với họ trên trang cá nhân.

nhạc sĩ Nguyễn văn Chung, sao Việt

Nguyễn Văn Chung khẳng định, nghệ sĩ không có quyền giận hay tuyên bố không cần khán giả

Nam nhạc sĩ khẳng định: “Tất cả những điều đó là tình cảm, chứ không phải vì chất lượng món hàng (dù rằng đôi khi cũng có vài món hàng tốt thật). Mà thường cái gì xuất phát từ tình thì hành động đi kèm là chăm sóc, quan tâm, ủng hộ… (và có đôi chút thiên vị, châm chước, nhiều khi lại còn hơi mù quáng nữa) gọi thân thương là nuôi! Từ nuôi ở đây được diễn tả là “dùng sự yêu thương của mình, thời gian của mình để ủng hộ cho đời sống của nghệ sĩ đó”! Từ những và nhiều sự yêu thương đó, người nghệ sĩ đó mới được thu nhập tốt, kênh Youtube triệu view sẽ có nguồn thu tốt, bán vé có khán giả thì tăng cát sê cao, tham gia show có rating thì tăng show tăng tần suất được mời, tương tác facebook cao thì có quảng cáo book và chi phí hậu hĩnh… Đó là nuôi!

Khán giả không nuôi nghệ sĩ trực tiếp như cha mẹ, nhưng nuôi nghệ sĩ gián tiếp bằng tình cảm và tâm sức của mình. Vì thế, trách nhiệm của nghệ sĩ là cố gắng mang lại những món ăn tinh thần tốt nhất và chất lượng nhất cho khán giả, sống chuẩn mực, làm tấm gương về lối sống đẹp, cư xử tốt, truyền bá những suy nghĩ và quan điểm đúng đắn để hướng các khán giả trẻ theo lối sống tích cực và có văn hoá. Và trách nhiệm của khán giả là hãy ủng hộ và yêu mến nghệ sĩ của mình một cách văn minh nhất, tôn trọng tác quyền. Bên cạnh đó còn phải khách quan, nhận thức rõ đúng – sai và phê bình những nghệ sĩ chưa tốt, những sản phẩm chưa tốt!”.

Nguyễn Văn Chung cũng nhận ra một chân lí mà tất cả các nghệ sĩ khác nên thức tỉnh:

“Nghệ sĩ sai: Khán giả có quyền bênh vực, có quyền phê phán, chê bai, hoặc thậm chí tẩy chay, vì đó là quyền của họ.

Khán giả sai: Nghệ sĩ có quyền buồn, bực, lên tiếng, trách móc, giận dỗi 1 số người, nhưng tuyệt đối không được nói câu “không cần khán giả” vì câu đó xúc phạm những khán giả không sai và đang yêu quý mình!

Đó là quan điểm cá nhân của mình thôi chứ mình yêu quý tất cả, vì mục đích sau cùng của nghệ thuật là mang lại sự bình yên trong tâm hồn chúng ta, tĩnh tâm thưởng thức niềm vui, cái đẹp của cuộc đời, mình đã quyết định làm nghệ thuật thì sẽ không mang theo sân si hận thù trong lòng! Ai làm mình không vui thì mình tránh, mình sống và viết nhạc vì những người yêu quý còn lại của mình thôi!”.

Bảo Quỳnh (Theo Công lý & xã hội)

Bài viết cùng chủ đề:

Trả lời